|
|
THÚ ẨM THỰC Ở PHỐ
CỔ HỘI AN XƯA & NAY
Đến Hội An khách du lịch ngoài tham
quan phố cổ : Chùa Cầu, Tổ Đ́nh, chùa Quảng Triệu, từ
Dương Thương Hội quán đến Trung Hoa Hội quán… Được công
nhận di sản văn hóa thế giới, du khách c̣n được biết đến
các thú ẩm thực của phố cổ Hội An xưa và nay: Cao Lầu,
Mỳ Phú Chiêm, xoa xoa, đậu hủ, lục tào xá… Những món ăn
đặc thù của Hội An mà hiếm nơi nào có được.
Vào đầu thế kỷ XIX người Hoa, Nhật đến Hội An trao đổi
buôn bán hàng hóa qua đường thủy. Lúc này các hàng quán
ăn uống kiểu Á Châu sang trọng hơn hẳn Đà Nẵng đều được
mở ra ở Hội An, v́ thời ấy có Ṭa sứ với những người làm
việc lương cao, những nhà buôn bằng đường thủy về xuất
nhập khẩu. Đây là thời kỳ mà người Hội An đang phát
triển mạnh nghề buôn ghe vào Nam ra Bắc. Nổi bậc là các
làng xă sống hai bên ḍng sông Thu Bồn c̣n giàu có, nên
suốt ngày đêm, ghe thuyền tấp nập, dọc bờ sông, cho tới
hai ba giờ chiều, khách hàng chờ gió thuận chiều về
ngược c̣n chen chúc chất hàng. Do có nhiều dân buôn tới
lui, từ cấp giàu sang nhất tới những nhà buôn lẻ trong
thôn ấp, nên từ các món ăn cao lương, mỹ vị đến các thức
ăn rẻ tiền đều được bày bán. Ngoài món Yến sào sang
trọng của Cù Lao Chàm, cao lâu đài các dành cho các phú
thương, ít khi người thường biết đến, c̣n thường là
những món ăn phổ biến.
Lạ một điều, như một đặc ân trời cho, cá, mực, tôm, cua
của Hội An rất ngon. Người Đà Nẵng đến chơi nhà nhau, tự
nhiên đặt câu hỏi:
- Anh chị mới từ Hội An ra à?
- Sao biết?
- Mùi cá kho thơm vậy th́ làm ǵ Đà Nẵng có?
Cua, nhất là cua gạch xuất hiện những đêm không trăng,
vẫn lôi kéo được những người sành ăn từ các miền đổ tới.
Khách đến Hội An đều nhớ món Cao Lầu (không phải Cao Lâu)
mà người dân Quảng Nam nào cũng xem như dấu hiệu đặc
biệt của Hội An. Cao Lầu khác hẳn Mỳ Quảng v́ không phải
tráng bằng bột gạo mà cán bằng bột gạo ngâm nước tro,
qua ba lần lửa (tro xưa kia được lấy từ củi gỗ Cù Lao
Chàm), nên ḿnh bánh cứng và có màu vàng nhạt tự nhiên.
Trên những sợi Cao Lầu, chỉ là thịt xá xíu, trộn tí tôm
mỡ, làm bằng sợi ḿ chiên ḍn ăn với rau sống giá. Nhưng
nếu ai sành ăn, cũng biết ngay cái hương vị riêng biệt
của món ăn. Nhiều người cho biết chỉ có một số giếng
nước ở Hội An mới có thể tạo ra sợi Câu Lầu. Trông th́
dễ, nhưng hiện nay ở phố cổ này, chỉ c̣n ít nhà làm được
và họ vẫn giữ được bí truyền dù phẩm chất kém ngày trước
khá xa. Cao Lầu không có mùi vị đặc sản Việt Nam nhưng
không người Hoa nào nhận là của Trung Quốc.
Có người muốn xoay qua Nhật Bản t́m xuất xứ nhưng chưa
có kết quả. Một điều lấy làm lạ là Cao Lầu Hội An nổi
tiếng từ xưa đến nay, nhưng Cao Lầu Hội An chỉ luẩn quẩn
ngang đó và không ra khỏi Hội AN.
Ḿ Phú Chiêm mà nay ở khắp miền Nam nơi nào có người
Quảng Nam sinh sống lập nghiệp đều có bán và được mang
tên mới “Ḿ Quảng” từ mấy chục năm nay. Mỳ làm bằng bánh
tráng ướt xắt thành sợi có pha màu vàng lợt.
Ngày nay, các bạn trẻ và du khách đến Hội An thường dẫn
nhau qua cầu Cồn Cẩm Nam để ăn “bánh tráng đập dập”. Nói
về cồn này, chúng ta nên nhớ trước 1954, chưa thấy xuất
hiện hoặc chỉ mới có dấu hiệu đất bồi. Thế rồi những
người đi theo kháng chiến từ 1954 trở về, bỗng thấy cả
một làng nổi lên như một sự ngạc nhiên. Khách tới chân
cầu Cẩm Nam sau một giờ sáng th́ sẽ gặp chợ Âm Phủ. Chợ
họp trong ánh sáng mờ tỏa để mua rau, dưa. Hến là món ăn
quen thuộc, rẻ tiền mà phần lớn người Hội An và người
sống hàng chục cây số quanh đó yêu chuộng. Hến được bán
trong những cái hủ với bên trên là rá hến luộc điểm
xuyết lá hành, những khoanh ớt đỏ thắm. Các bà nội trợ
hai bên phố đón mua hến bằng những cái soong, nồi, chảo
để ăn vào buổi trưa. Bắp trái đă hoặc chưa nấu như chiếm
lĩnh chợ này và người ta mua để đem đi bán ở những nơi
xa, tận Đà Nẵng, trên những xe đạp vượt đường trường,
nhẫn nại kéo dài 30 cây số. Bắp khá ngon. Ngày thường,
các chàng trai cũng bán cả loại bánh chưng, ngày Tết bán
thêm bánh Tổ, bánh Tét. Đặc biệt, Tết Đoan Ngọ (5/5 âm
lịch) hàng hàng, lớp lớp bánh ú tro của phố cổ Hội An
bán tràn ngập Đà Nẵng và kéo dài cả tháng.
Hội An xưa kia có nhiều thứ bánh. Nay người ta c̣n
chuộng các loại bánh đậu xanh ướt, nhất là khô có nhân
thịt. Bánh này được những người gốc địa phương ở TP Hồ
Chí Minh, Paris hay Mỹ… sau lúc về thăm quê hương hay
mang làm quà cho bà con, bạn bè. Bánh susê, bánh ít lá
gai… cũng đều được ưa chuộng. Các loại bánh có gốc gác
ngoại quốc như quai vạc được trải qua nhiều thế kỷ được
người Pháp mệnh danh “Bông hồng trắng” (La rose blanche)
là bánh mà lại có nhân chả tôm quết nhuyễn, nó được làm
bằng bột gạo trắng tinh xinh xắn. Hiện Hội An chỉ c̣n
một gia đ́nh sản xuất để bán cho các nhà hàng; bánh chấm
với nước mắm pha loăng.
Nhiều du khách đến phố cổ Hội An đă hỏi: sao không mở
một “Hội An ẩm thực Tour” với những món ăn ngon và lạ rẻ
tiền trong phong cảnh hữu t́nh dễ thương ấy, nhỉ?
*Bài đă đăng trên báo Nhà Báo& Công Luận
*Trang web Xuquang.com
|