|
|
Mỳ Quảng – hương vị
miền cát nóng!
Đất Quảng Nam
được mọi người biết tới không chỉ có gió lào cát trắng,
nắng cháy mưa dầm. Miền đất này c̣n nổi tiếng với một
món ăn mang phong vị miền Trung, đó là mỳ Quảng.
Có ai mà không biết rằng “mỳ Quảng” được coi như “linh
hồn” của vùng đất này, bởi thế mới có câu:
Thương nhau múc bát chè xanh
Làm tô mỳ Quảng cho anh vui ḷng
Một ngày nắng
nóng, tôi đặt chân đến xứ sở miền Trung nổi tiếng với
những câu ḥ. Tôi mang cảm giác của một người xứ lạ đến
nơi đây, lạ đất, lạ người, lạ cả những món ăn. Tôi để ư
thấy người ta thường bán một loại mỳ mang cái tên b́nh
dị ghi dấu ấn của người và đất Quảng Nam: mỳ Quảng.
Phải chăng đây là món ăn quen thuộc của người dân mảnh
đất này mà từ miền quê đến thành phố, chỗ nào cũng có
thế t́m được một quán bán mỳ Quảng. Có quán vách nứa mái
tranh chênh vênh bên sườn núi, có quán nằm lặng lẽ bên
những cánh đồng mướt xanh, lại có quán lại lọt thỏm giữa
ồn ào phố thị…
Mỳ Quảng ngon được coi là sự hội tụ của mỳ được thắng ở
chợ Chùa (Duy Xuyên), rau sống phải là rau Hội An thứ
thiệt, tôm để làm nhân phải bắt từ Cửa Đại và nước mắm
nêm phải là nước mắm Nam Ô. Nước dùng cho mỳ được gọi là
“nước nhưng”.
Muốn có được một nồi nước nhưng ưng ư, người ta phải lóc
thịt nạc của con gà ướp kỹ rồi đem xào. Xương và những
thứ khác được bỏ vào nồi nước cho ngọt. Hạt điều được
xào đều trong mỡ để lấy váng màu đỏ sóng sánh trong nồi
nước dùng. Chờ khi nước sôi già, mới đổ thịt đă xào vào
rồi nêm gia vị cho vừa. Mỳ Quảng ngon một phần nhờ nước
dùng, bởi thế người ta mới nói “linh hồn của mỳ Quảng
nằm trong nồi nước”.
Ăn mỳ Quảng mà không có rau sống th́ không ra chất mỳ
Quảng. Nó được ví như thịt gà thiếu mấy sợi lá chanh non
thái chỉ, như thịt chó thiếu lá mơ, như mây thiếu núi,
như đất thiếu trời vậy. Rau sống ăn chung với mỳ Quảng
phải là loại rau muống cắt hoặc xắt nhỏ, trộn với búp
chuối non, rau thơm, rau quế, rau răm… Đặc biệt, nếu đó
là những loại rau Trà Quế nổi tiếng của đất Quảng th́
hương vị tô mỳ càng thêm hấp dẫn gấp bội phần.
Mỳ Quảng nên ăn vào buổi trưa. Bưng bát mỳ chan nước
không nhiều như phở Bắc, gắp một đũa cho vào miệng, cắn
một miếng ớt thật cay, húp 1 ngụm nước lèo, khi đó mới
thấy cái thú, cái ngon thấm vào tận trong ḷng. Và phải
ăn ngay, ăn từ khi c̣n nóng. Mỳ Quảng mà để nguội sẽ mất
ngon, lá mỳ sẽ bị tơi ra, rau sống héo đi, cái mùi thơm
gịn của rau, đậu sẽ bị giảm bớt…
Người sành ăn mỳ Quảng c̣n cho thêm bánh tráng gịn tan,
có người c̣n để nguyên cả cái mà cho vào bát, trộn đều
rồi mới thưởng thức. Mỳ Quảng dễ ăn, hợp khẩu vị với
nhiều người mà đặc biệt, dù cho nó được bày bán ở những
nhà hàng cao cấp giá của nó vẫn rất b́nh dân. Ngày nay,
mỳ Quảng đă được các chủ quán “biến tấu” trong cách
tŕnh bày cũng như thành phần gia vị: một cọng hành
hương, vài cục thịt mỡ nấu nhừ. Những biến tấu ấy không
hề làm mất đi cái ngon đặc trưng của nó mà trái lại càng
làm tăng hương vị hấp dẫn của tô mỳ.
Mỳ Quảng theo bước chân người dân nơi đây đi khắp dải
đất h́nh chữ S, nó không chỉ là ẩm thực của vùng đất gió
lào, mà c̣n là linh hồn, là niềm tự hào của quê hương
miền Trung yêu dấu!
Sưu Tầm
|