|
|
Bắp Hội An đi sang
tận Mỹ
Phố Hội (Quảng
Nam) tự hào v́ có những món ẩm thực dân dă được bảo tồn,
phát triển mạnh. Trong đó, có bắp luộc, bắp nướng thơm
ngon nức tiếng. Du khách mỗi lần đến Hội An có dịp
thưởng thức, đều nhớ măi cái dư vị ng̣n ngọt tự nhiên
của bắp… Và bây giờ hương bắp phố Hội đă “bay” sang cả
thị trường ẩm thực Mỹ.
“Nghệ danh” từ… bắp
Hội An, mỗi lần đi dạo trên những con đường nép ḿnh
trong nếp phố rêu phong cổ kính, chúng tôi lại bắt gặp
h́nh ảnh rất đỗi giản dị của những người dân quê đang
bán bắp luộc, bắp nướng. Giữa một khu phố náo nhiệt “ta,
tây”, cái chất giọng rao bán Quảng “Nôm” đặc sệt, lâu
lâu lại cất lên vài lời rao tiếng Anh, Nhật, Trung, Thái…
Vậy mà có thể “làm cứng chân” bất cứ ai khi đi ngang qua
quang gánh bắp bốc mùi thơm lựng.
Bắp nướng Hội An
Nổi tiếng trong số những hàng bắp là bà Lê Thị Trúc ở
làng Xuyên Trung, phường Cẩm Nam. Người Xuyên Trung ghép
tên bà với sản vật đă làm nên “tên tuổi” của bà và gọi
đến thân thuộc “bà Trúc bắp”. “Cái tên nớ gắn với cuộc
đời tôi như định mệnh rồi”, bà Trúc cười tươi kể. Người
dân làng Xuyên Trung nói, dù làng có nhiều ḷ bắp nhưng
không ḷ nào ngon qua ḷ bà Trúc. Có người trong làng đă
học theo cách luộc của bà nhưng không sao giống và thành
công như bà. Ḷ bắp của bà có nhiều bạn hàng nhất trong
làng.
Làng Xuyên Trung có nghề luộc bắp nổi tiếng tự bao đời.
Các bậc cao niên trong làng bảo không biết nghề luộc bắp
của làng có từ khi nào. Chỉ biết rằng ngày các cụ sinh
ra là đă thấy bà, thấy mẹ làm cái nghề này rồi. Ngày xưa
nhà nhà làm nghề bắp luộc. “Bây giờ làng này tập trung
lại vào 6 ḷ luộc bắp. Nhiều nhà bỏ nghề v́ đất trồng
bắp ngày bị thu hẹp dần, sản lượng ít. Vả lại, chỉ có ai
tâm huyết mới giữ nghề gia truyền. Làm cái nghề ni chỉ
đủ sống qua ngày”, bà Trúc tâm sự. Bắp làng Xuyên Trung
thơm ngon nức tiếng nên được mang đi bán khắp nơi. Bà
Trúc bảo bây giờ khắp xứ Quảng Nam – Đà Nẵng, đâu đâu
cũng có bán bắp Xuyên Trung. Mỗi ngày, cả 6 ḷ bắp của
làng “đỏ lửa” th́ nấu được gần 20.000 trái.
Bắp làng Xuyên Trung được trồng ở Băi Bồi và Băi My, hai
cồn cát nổi trên con sông Thu Bồn thơ mộng. Để có bắp
nấu, các ḷ nấu ở Xuyên Trung c̣n phải sang thu mua tận
bên xă Cẩm Kim. Mỗi năm các ḷ bắp trong làng hoạt động
chừng 9 tháng. Từ độ rằm tháng chạp năm trước đến Trung
thu năm sau là kiệt bắp. Đến mùa lụt, đất bị ch́m sâu
trong nước, hết trồng được.
Bắp Xuyên Trung “bay” sang Mỹ
Nghề luộc bắp của làng Xuyên Trung có cả trăm năm trước
nhưng không phải ai cũng nấu được bắp ngon. Theo bà Trúc
th́ mỗi gia đ́nh có một bí quyết riêng do ông bà, cha mẹ
để lại. Muốn có được một nồi bắp ngon, bắt buộc người
luộc phải tuân thủ quy tŕnh. Ngay từ khâu bẻ, trái bắp
phải được bẻ đúng thời điểm (khi râu đă quăn, lá bắp đă
ngă màu). Nếu bẻ sớm hoặc muộn hơn, trái bắp không được
ngon. Đặc biệt phải bẻ vào ban đêm. Từ 1g khuya thắp
đuốc đi bẻ đến 3g sáng. Giờ này, trái bắp hấp thụ mọi
dinh dưỡng và nước. Khi bắp về phải nấu ngay.
Để trái bắp được ngọt, tuyệt đối không được để bắp từ
khi bẻ đến khi luộc quá 5 giờ. Khi luộc bắp cũng phải
ngồi trực như… trông con dại vậy! Kinh nghiệm để có nồi
bắp giữ được mùi thơm, ngon th́ đun ngọn lửa nhỏ, vừa
phải, tuyệt đối không để lửa to.
Bắp luộc Hội An
Để bắp có đậm mùi, mỗi nồi được nêm muối và đường phèn.
B́nh quân, nồi bắp khoảng 1.000 trái cần cho vào 2kg
đường phèn, 2kg muối. Ngay cả thêm nước trong quá tŕnh
luộc cũng phải đúng bài. Làm sai một trong các công đoạn
trên th́ coi như nồi bắp đó bỏ đi.
Bà Trúc cho hay, tiếng lành đồn xa, ai đến Hội An cũng
t́m đến mua bắp nấu của bà Trúc về làm quà. Hai năm
trước, một vị khách ở thành phố Hồ Chí Minh đến Hội An
và biết được “vị” bắp nổi tiếng của bà. Thế rồi, bất ngờ
ông này đại diện cho Công ty Searefico đặt vấn đề kết
hợp với bà xuất khẩu bắp sang Mỹ. “Nghe nói xuất khẩu
bắp mà tôi nổi da gà. Bao đời nay, cả làng Xuyên Trung
chỉ nấu bắp bán dạo, làm chi có chuyện xuất khẩu cho
người Mỹ ăn đâu”, bà nhớ lại.
Nghe chuyện ḷ bắp của bà Trúc sẽ là đối tác của một đơn
vị để xuất khẩu sang tận Mỹ, cả làng không ai tin. Có
người c̣n bảo, biết đâu ông khách kia lừa. Nhưng rồi chỉ
vài ngày sau, ai ai cũng ngỡ ngàng khi thấy bà giao “mẻ”
hàng đầu tiên cho khách. Từ đó, cứ mỗi tháng hai lần, bà
cung ứng bắp theo đúng hợp đồng để xuất khẩu đi Mỹ. Một
tay lo không xuể, bà huy động “nhân viên” là các con
trong gia đ́nh, tạm bỏ nghề đang làm, về giúp một tay.
Cậu con trai Vơ Văn Công nay đă về ở hẳn với bà để “tính
toán” chuyện mần ăn “với Mỹ”.
“Hồi trước th́ vất vả thật, bây giờ cả nhà tôi đă đỡ hơn
nhiều rồi. Không biết người Mỹ ăn bắp của ḿnh khen chê
thế nào? C̣n tôi, lo cho đủ hàng xuất theo chuyến, tóc
cứ bạc dần mấy chú à!”, bà cười sảng khoái, tự hào.
Sưu Tầm
|