|
|
Bánh ít lá gai phố
Hội
Với nhiều người Hội An xa xứ, kư ức
về quê nhà đôi khi chỉ là một quán ăn nằm trong một con
hẻm nhỏ nào đó sâu hun hút trong phố. Nhớ về quê nhà, ứa
nước bọt v́ thèm một món ăn quen, lại thấy thấp thoáng
những bóng h́nh xưa cũ của một thời trẻ dại. Có một Hội
An – thực phẩm với những món ngon rất riêng tồn tại
trong nỗi nhớ nhiều người.
Những món bánh truyền thống ở các
địa phương khác cũng có, nhưng khi đến Hội An lại được
biến thể, gia giảm ít nhiều để trở nên món ăn đặc trưng
của phố Hội. Mỗi món bánh trái, lại có một “lịch sử nghề”,
gắn với tên tuổi của một ḷ bánh nào đấy ở Hội An. Ai đi
xa, hay du khách ở nơi khác đến, cũng được người Hội An
giới thiệu, gửi biếu vài chục bánh làm quà như món quà
quê.
Ở Hội An có nhiều điểm bán bánh ít
lá gai, bánh susê, nhưng chỉ có một vài ḷ chuyên làm
bánh để bỏ cho các điểm ấy. Nổi tiếng nhất là ḷ bánh
của vợ chồng ông Nguyễn Kiệt – bà Đặng Thị Minh ở con
hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Trường Tộ (số nhà 38/16 Nguyễn
Trường Tộ). Đường vào ḷ bánh sâu hun hút, ngoằn ngèo,
nhưng hầu như khách đến Hội An đều biết tên tuổi và t́m
đến tận nơi. Bánh của ông bà làm ra chưa hẳn đă là ngon
nhất, nhưng rất nổi tiếng nhờ chính cái t́nh của đôi vợ
chồng già này. Tuổi càng cao, lượng bánh làm ra ngày
càng ít, nhưng ông bà không nỡ tắt lửa ḷ. Vợ chồng ông
Kiệt có lần tâm sự, rằng họ c̣n sức là c̣n gói bánh,
nhất quyết không để ḷ nguội lạnh, mai một nghề làm bánh
gia truyền. Giữ bếp lửa ḷ bánh ấm nồng cũng là giữ cho
bếp lửa gia đ́nh luôn cháy đỏ, để con cháu nhớ về nghề
của ông bà tổ tiên để lại…
Nhiều người Hội An xa quê đă lâu
có dịp về đều t́m đến ḷ bánh ông bà mua bánh để ăn cho
đỡ thèm. Người Hội An đi đâu xa cũng mang theo bánh ít,
bánh susê làm quà. Chính cái t́nh của người mua với đặc
sản quê nhà, ngược lại, cũng đă níu chân ông bà với nghề,
dù rằng bây giờ sức cạn. 62 tuổi, mấy chục năm trời nay,
vợ chồng vẫn đều đặn theo nhịp quay. Chuẩn bị nguyên
liệu, nhưn bánh, rửa lá… từ chiều. Tờ mờ sáng bắt tay
vào gói bánh, hấp bánh, phân loại để các đại lư đến mang
đi. Bà Minh cho biết: Nghề làm bánh này có từ đời bà nội
của ông bà. Đến giờ ông bà và con cháu vẫn duy tŕ. Lăi
không nhiều lắm, nhưng không ai trong gia đ́nh có ư nghĩ
sẽ bỏ nghề…
Bánh ít lá gai có vỏ bọc làm bằng
bột nếp trộn đường và nước lá gai để có màu đen bóng.
Nhưn (nhân) bánh bằng đậu xanh, có màu vàng. Bánh susê
nguyên liệu như bánh ít, nhưng không sử dụng với lá gai
mà trộn với nước cốt dừa, điểm trang thêm bằng cơm dừa
bào sợi nhỏ. Cả bánh ít lá gai và bánh susê đều được bọc
bằng lá chuối vẫn giữ màu xanh ngắt. Nh́n bên ngoài,
bánh gói có chóp nhọn là bánh ít lá gai, chóp bánh bẹt
hơn một chút là bánh susê. Để giữ cho vỏ bánh có màu
xanh bắt mắt, khi hấp bánh phải cẩn thận. Không quá già
lửa, cũng không được non lửa, canh giờ để vớt bánh ra.
Tuy cùng nguyên liệu, nhưng mỗi loại bánh có một hương
vị đặc trưng riêng. Bánh ít lá gai có vị ngọt của đường,
vị bùi béo của bột nếp, ḥa với vị đăng đắng của lá gai.
Bánh susê khi ăn có vị thơm của cốt dừa, những sợi dừa
tươi ḥa trong nhân bánh khi nhai nghe sừn sựt, béo ngậy.
Những đám giỗ, tiệc, món tráng miệng đăi bánh susê, bánh
ít lá gai sẽ dung ḥa với những món ăn béo ngậy thường
có ở yến tiệc. Những nhà hàng, khách sạn mở buffet ẩm
thực bao giờ cũng giới thiệu với du khách hai món bánh
đặc sản này, và thường hết sạch ngay khi tiệc chưa kết
thúc.
Anh Huỳnh Lộc, một chủ quán ăn
trên đường Trần Phú – Hội An nhận xét, những món bánh
như thế không phải chỉ có ở mỗi Hội An, nhưng điểm khác
biệt của phố Hội so với nơi khác là đặc sản này thực sự
là “hàng độc quyền” gắn với “thương hiệu” của một vài cá
nhân. Như món bánh ít, bánh susê, nhắc đến nó, người ta
chỉ nghĩ ngay đến 3 ḷ bánh chuyên sản xuất của vợ chồng
ông Kiệt, một ḷ nữa ở đường Nhị Trưng (nối dài) và một
ḷ ở tận ngoài… cù lao Chàm. Người bán bánh ở Hội An
cũng chỉ lấy bánh ở các nơi ấy về bán lại.
Khánh Thủy (Theo Báo Quảng Nam)
|